Triệu Thăng khẽ mỉm cười, đáp: “Tùng đạo hữu không cần lo lắng. Việc đặt cược của các vị rất đơn giản, chẳng quá đáng chút nào đâu. Ta chỉ có một yêu cầu: Đợi đến ngày ta và Diệu Chân thành thân, mỗi người các vị hãy gửi một phần hạ lễ, thấy thế nào?”
“Không thành vấn đề!” Tùng Hành Vân không chút nghĩ ngợi liền nhận lời, đoạn còn trêu chọc: “Nhưng nếu đến lúc đó người đạo hữu cưới không phải là Đổng cô nương, vậy chúng ta có phải là đỡ tốn phần hạ lễ này rồi không?”“Yên tâm đi! Phần hạ lễ này, các ngươi chắc chắn phải tặng rồi.” Triệu Thăng vô cùng tự tin nói.
“Thật sao? Tại hạ không tin.”
“Hay là chúng ta làm thêm một ván cược nữa?”




